• CHÀO MỪNG ĐẾN NGÔ SƠN QUÁN

    Nếu các hạ lần đầu đến đây, hãy xem qua HƯỚNG DẪN để biết số phòng nhéRead more
  • GIAO DỊCH THUA LỖ TÂM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN ( Ân Tầm )

    Bên hắc đạo hắn là Lão đại tổ chức Thẩm phán được vạn vạn người sùng kính. Bên hắc đạo, cô là sát thủ đặc công xinh đẹp của tổ chức BABY-M. Nhiệm vụ của cô là ám sát hắn. Thú vui của hắn là bắt lấy cô. Sự hoán đổi liên tục giữa thợ săn và con mồi, rốt cuộc sẽ về đâu? Trái tim đứng giữa hai người đàn ông, một Lãnh Thiên Dục cao cao tại thượng, một Niếp Ngân đa mưu nhìn cô lớn lên từ nhỏ... Read more
  • [HĐ]TÔI YÊU NGƯỜI, NGƯỜI CÓ BẰNG LÒNG YÊU TÔI MỘT ĐỜI (LÝ HÂM)

    Thiên Diệp bước chân ra xã hội sau khi vừa tốt nghiệp đại học xong, trên đường đi làm vô tình phát hiện ra một cửa hàng bánh ngọt thần kỳ, ngẫu nhiên gặp được bậc thầy làm bánh và điểm tâm sáng của tiệm bánh ấy; Tên tổng giám độc Ivan bá đạo cậy mạnh, đột nhiên chen chân vào công việc và cuộc sống của cô, đồng nghiệp mới Lăng Hướng Thao liên tiếp ngỏ lời mời cô hẹn hò. Một thanh niên anh tuấn bí ẩn, một BOSS cao ngạo không thể nắm bắt được, một đồng nghiệp mang bối cảnh phức tạp, vì một cuộc gặp gỡ mà cuộc sống vốn bình yên Thiên Diệp, người mới vào xã hội, đã xảy ra một sự thay đổi long trời lở đất Read more

CLICK VÀO HÌNH ĐỂ ĐỌC TRUYỆN

[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 15.1 : Không còn đường lui



Thượng Quan Tuyền thề với trời rằng những lời nói này không phải xuất phát từ thật lòng, nhưng chỉ khi nói ra những từ ngữ như vậy, mới có thể thoát khỏi sự bức bách và uy hiếp của Lãnh Thiên Dục, gã đàn ông tựa như ma quỷ này, hắn sẽ không thể nào trở mặt với bạn tốt!

Cô biết người đàn ông này cố ý, mục đích của hắn chính là lợi dụng mình để khiến Niếp Ngân xuất hiện!

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục sắc bén đến độ có thể giết người, lửa giận đã sớm lan chiếm toàn bộ khuôn mặt anh tuấn, thân thể cao to đứng nơi đó cũng không hề cử động

Bàn tay chợt nắm chặt...

Khi hắn nghe đến những lời này của Thượng Quan Tuyền, tự nhiên lại cảm thấy mùi vị nồng đậm của sự phản bội, mặc dù rắn không rõ tại sao lửa giận lại tựa như bom nguyên tử nổ tung trong lồng ngực, nhưng hắn biết rõ, người phụ nữ đáng chết này dám xúc phạm đến quyền uy cùng dục niệm độc chiếm của mình.

Chỉ thấy hắn tiến nhanh về phía trước một bước, ngữ điệu lạnh lẽo mà chất vấn :"Cô cố ý, có đúng không?"

Người phụ nữ đáng chết này, lại dám quyến rũ em trai mình!

Thượng Quan Tuyền ngẩng cao đầu cao ngạo nhìn Lãnh Thiên Dục, nụ cười chế nhạo bên môi vẫn không giảm, như hoa Hàn Mai không sợ gió lạnh rít gào.

"Cố ý? Tại sao tôi phải cố ý? Lời của anh thật sự rất kỳ quái đó!" Cô lạnh nhạt mở miệng nói.

"Rút lại lời cô vừa nói, tôi sẽ làm như chưa từng nghe thấy!"

Lãnh Thiên Dục không nhịn được mà lạnh lùng cắt đứt lời nói của Thượng Quan Tuyền, gương mặt lộ ra vẻ lạnh lẽo, ánh mắt lạnh lùng hướng thẳng về phía cô.

Dám có ý định động đến Thiên Hi, đúng là vọng tưởng!

Vậy mà...

"Tại sao tôi phải nghe lời anh?" Thượng Quan Tuyền dùng nét mặt cười nhạt nhìn Lãnh Thiên Dục, nhưng ánh mắt lại rất lạnh lùng.

Ai ngờ, những lời này sau khi nói ra, Lãnh Thiên Dục cũng không hề tức giận, mà là bên môi, lại nở ra nụ cười nhàn nhạt sâu xa...

Nhưng cho dù cười, cũng có nét lạnh lẽo...

Chỉ thấy hắn ưu nhã sải bước đi đến ghế sopha gần cửa sổ mà ngồi xuống, ánh sáng từ ngọn đèn thủy tinh hắt lên gương mặt hắn càng phát họa thêm mị lực tràn đầy, nhẹ nhàng nhấp một hớp rượu đỏ, nhàn nhạt nói ra:

"Cô có thể đi rồi!"

"Sao?"

Đối với hành động khác thường như vậy của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền càng lộ ra vẻ nghi ngờ, người như hắn sao lại có thể bỏ qua lời nói lỗ mãng của người khác, nhưng nhìn đến vẻ mặt hững hờ của hắn thì cô rốt cuộc cũng đã tin tưởng những lời nói này.

"Lãnh Thiên Dục, tôi thừa nhận lúc trước chính mình không có cách nào giết anh, nhưng mà... anh phải giữ gìn tốt cái mạng này, bởi vì tôi nhất định sẽ đến lấy!"

Ánh mắt phức tạp của Thượng Quan Tuyền liếc nhìn Lãnh Thiên Dục, sau khi nói xong, liền xoay người muốn rời đi.

Khi tay của cô đã đặt lên nắm cửa, trong nháy mắt ấy...

"Sáng ngày mai, cô nhi viện Mary sẽ nhận được giấy thông báo cưỡng chế!" Âm thanh lạnh lẽo, ma mị của Lãnh Thiên Dục không nhanh không chậm vang lên.

Thượng Quan Tuyền chợt quay đầu lại...

"Lãnh Thiên Dục, anh..." Cô đột nhiên siết chặt nấm đấm "Hèn hạ!"

Lãnh Thiên Dục giận quá hóa cười "Tùy cô muốn nói thế nào cũng được, tôi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ mà báo cho cô một tiếng, hơn nữa, tôi cũng rất có trách nhiệm mà nói cho cô biết, một khi Lãnh Thị muốn hủy diệt thứ gì đó, không ai dám đứng ra bảo đảm an toàn đâu!"

Nói xong, hắn giơ tài liệu trong tay lên, ngay sau đó, lại bỏ xuống.

Thượng quan Tuyền cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh, từ đầu đến chân đều rất lạnh...

"Tôi có thể cho cô nửa ngày để chuẩn bị, nhưng mà tôi nhắc cô nhớ, nói cho cô bạn Bùi Vận Nhi gì đó của cô, tốt hơn hết nên trốn đi, nếu không xảy ra chuyện gì tôi không chịu trách nhiệm!"

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục lãnh khốc và ngạo mạn, lần nữa công kích sự kiên cường cùng bình tĩnh của cô.

"Lãnh Thiên Dục, anh có ý gì? Không cho phép anh động vào Vận Nhi!" Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền hoảng hốt, tiến lên vài bước nói.

Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng :"Tôi không có hứng thú với bạn cô, nhưng không có nghĩa là thuộc hạ của tôi không hứng thú, tốt nhất là cô tự suy tính đi!"

"Anh dám..."

"Để xem tôi có dám hay không!"

Lãnh Thiên Dục không đợi Thượng Quan Tuyền nói hết câu, ánh mắt lạnh lẽo cắt đứt lời cô... giọng nói cứng rắn, tác phong tràn đầy khí phách như trước.

Không khí lập tức trở nên lạnh lẽo!

Đôi con ngươi chứa đựng sự tức giận nhìn chằm chằm Lãnh Thiên Dục...

Mà Lãnh Thiên Dục lại dùng đôi mắt lạnh lẽo vững vàng không đổi để chống lại cô...

Lửa giận nổ tung trong lồng ngực Thượng Quan Tuyền, cũng vì tức giận mà bộ lễ phục màu đen cũng hiện ra sắc đẹp mê người, giống như con thú nhỏ gặp phải dã thú công kích, liền xù lông lên để đề phòng...

Bàn tay nhỏ bé siết chặt lại buông lỏng, có thể thấy được Thượng Quan Tuyền đang ẩn nhẫn!

"Đến tột cùng là anh đang muốn gì?" Cô cố nén giọng, không khó để nghe ra tức giận trong lòng.

Đối với cái chức vụ lão đại này, cô có thể không coi trọng hắn, nhưng mà đối với tổng giám đốc tập đoàn tài phiệt Lãnh Thị này, thật sự cô không dám khinh thường, dù sao đây cũng là chuyện của cô nhi viện chứ không phải chuyện của giới xã hội đen, chỉ có thể thông qua cách thức chính quy để giải quyết, cứ như vậy, thì cô càng không để đắc tội với tập đoàn tài phiệt Lãnh Thị, bởi vì cô biết lời của Lãnh Thiên Dục nói đều là sự thật...

Chỉ cần đắc tội với tập đoàn tài phiệt Lãnh Thị, căn bản cũng không có khả năng sống sót!

Đúng như vậy, cõi đời này có chuyện mà Lãnh Thiên Dục không dám làm sao?

Đôi môi mỏng kêu gợi của Lãnh Thiên Dục chậm rãi cong thành một đường cong tàn khốc, thân thể to lớn cao ngạo nhìn như nhàn nhã tựa vào ghế, ngón tay dài ngoắc ngoắc về phía cô, vẻ mặt nguy hiểm trực tiếp ra lệnh :"Đến đây!"

---

P.s : Hạ đã trở lại :3

Mình nói lại lần cuối, bạn nào muốn lấy bản edit của NSQ để đăng lên web khác thì vui lòng báo mình một tiếng, mình không keo kiệt đến nỗi không cho. Con giun xéo lắm cũng quằn, các bạn còn làm như vậy nữa mình sẽ khóa blog và chỉ share cho những người mình quen biết.

Các bạn đọc truyện vui vẻ nhé <3 ~

@Credit pic : Deviantart.com

[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 14.2 : Ma quỷ muốn mời (2)


Frozen in time by INVIV0

Chỉ thấy người nọ đứng tại ban công, mắt nhìn xuống cảnh sắc bên dưới, cánh tay rắn chắn chống tại hai bên, mắt nhìn xuống, khí thế mười phần, như chim ưng đen giương cánh bay lượn ngắm nhìn thế giới.

Vóc người cao lơn, chỉ thấy vỏn vẹn mỗi bóng lưng cũng khiến cho người ta cảm nhận một áp lực vô hình

Thượng Quan Tuyền hình như nghe thấy trong lòng mình đánh một tiếng "bộp"!

Bóng lưng này... sao lại quen thuộc đến như vậy?

Thượng Quan Tuyền cố gắng đè nén dự cảm không hay trong lòng, là hắn! Cô nghĩ thầm, lại hít một hơi thật sâu, liền đi lên trước, tận lực dùng giọng nói bình ổn mở đầu ...

"Tiên sinh, ngài khỏe chứ, tôi là Thượng Quan Tuyền, là bạn của Thiên Hi, ngày tính là người đảm bảo tài chính cho cô nhi viện Mary phải không?"

Giọng nói tuy nhẹ, nhưng lại trầm ổn cùng bình tĩnh trước sau như một.

"Không sai, chính là tôi"

Theo giọng nói thật thấp mà hấp dẫn, người đàn ông đứng đưa lưng về phía Thượng Quan Tuyền cũng từ từ quay người lại...

Hình dáng ngũ quan, thâm thúy giống như dùng dao điêu khắc thành, từng đường cong cũng lộ ra nét ưu nhã cùng cao quý, lạnh lùng tựa băng đá, tùy ý tản ra khí thế cùng uy nghiêm không thể chọc vào.

Đôi con ngươi hắn thâm thúy cùng sắc bén tựa như chim ưng, đang nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Tuyền đứng cách đó không xa, vẻ mặt chuyên chú lộ ra nam tính cùng thành thục.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên trợn to đôi mắt, gương mặt không thể tin...

"Tại sao lại là anh?" Cô kinh sợ kêu lên.

Cô vạn vạn lần không nghĩ đến người mình gặp mặt hôm nay lại là Lãnh Thiên Dục!

"Vì sao không phải là tôi?"

Lãnh Thiên Dục lạnh lùng hỏi ngược, ngay sau đó, từng bước từng bước đến gần Thượng Quan Tuyền...

Trong phút chốc Thượng Quan Tuyền cảm thấy áp lực lớn lao đang chĩa mũi về phía mình!

Rất nhiều nghi vấn hiện ra trong đầu cô, tại sao lại là như vậy!

"Nếu như tôi biết hôm hay người đòi gặp tôi là anh, giết chết tôi cũng không đến!" Giọng nói tức giận vang lên, ngay sau đó, cô xoay người, đi về phía cửa...

Thượng Quan Tuyền không muốn ở lại chỗ này thêm một phút giây nào nữa, cô biết mình không thể dễ dàng giết chết người này, vì vậy, nhân lúc chính mình chưa mất lý trí, Thượng Quan Tuyền không muốn cùng người này nói thêm câu nào nữa.

"Cô không phải là người nặng tình nghĩa sao? Bỏ mặc Cô nhi viện Mary à?"

Lãnh Thiên Dục không nhanh không chậm nói ra những lời này, thân hình tráng kiện  tràn đầy khí thế chiếm đoạt.

Thượng Quan Tuyền chính là gương mặt xinh đẹp tuyệt mỹ, lễ phục màu đen tinh xảo càng câu dẫn nhân tâm, khăn choàng y hệt mái tóc dài tùy ý khoác lên mình, mê người đến hít thở không thông...

Nhưng tại sao cô ta lại có thể phô ra như vậy?

Đôi đùi tuyết trắng dưới làm váy đen thật hấp dẫn, làm cho ánh mắt người khác khó có thể chuyển dời, chứ đừng nói đến ngực lấp ló xuân quang kia!

Lãnh Thiên Dục không chút nào phát hiện ra tâm trạng càng ngày càng tệ, càng ngày càng lạnh, suýt chút nữa đã để lửa giận thiêu rụi hình tượng bình tĩnh đã gầy dựng từ rất lâu!

Hắn không khó tưởng tượng được, những tên đàn ông kia tham lam dò xét cảnh xuân rực rỡ của cô như thế nào!

Thượng Quan Tuyền đột nhiên dừng bước...

Hai tay nắm chặt lại, sau đó từ từ buông ra, cô lạnh lùng quay đầu lại, vẻ tức giận trong đôi mắt không hề giảm đi...

"Lãnh Thiên Dục, anh căn bản cũng không có thành ý giúp đỡ cô nhi viện Mary, cho nên, chúng ta không cần bàn bạc gì nữa!"

Lãnh Thiên Dục dừng lại trước mắt cô, ánh mắt đen thâm thúy chứa đựng sự lãnh lẽo...

"Vậy thì nói lại ước hẹn của chúng ta mấy ngày trước, không biết cô nghĩ sao! Hả?" Hắn mở miệng nói, giọng nói đè nén thật trầm, vừa hấp dẫn lại ma mỵ, khiến người ta không khỏi run rẩy.

Nghe thấy giọng nói nguy hiểm quen thuộc, thân thể nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền không khỏi cứng đờ, giống như nghe được âm thanh ma quỷ vọng từ địa ngục.

Cô sợ người đàn ông này, thật sự sợ hãi! Người đàn ông này cơ bản không phải người, không có tình cảm của người đã đành, còn muốn biến cô trở thành ma quỷ!

Thượng Quan Tuyền cắn chặt răng, ưỡn thẳng lưng, ngạo nghễ mà đối diện với cặp mắt lạnh lẽo kia, lạnh lùng nói:

"Cơ bản là tôi cũng sẽ không đồng ý cái ước hẹn gì đó của anh, cần gì phải nghĩ? Thật là nực cười!"

Người đàn ông này... có phải ngu ngốc quá không, chẳng lẽ ngày hôm đó cô còn chưa biểu đạt rõ ý của mình sao?

Lãnh Thiên Dục không tức giận chút nào, nhìn vào khuôn mặt lạnh lẽo của hắn, Thượng Quan Tuyền không chút nào đọc được suy nghĩ trong tim hắn, chẳng qua cảm thấy ánh mắt kia cùng lòng dạ quá ngức thâm trầm!

Quả nhiên, một lát sau, bàn tay to của hắn chợt đưa ra phía trước, nắm lấy cằm cô mà nâng lên...

"Tôi nói rồi, nếu như để quá hạn, tự mình gánh lấy hậu quả! Rất dễ thấy, cô một chút cũng không để lời tôi nói vào đầu, thật là đáng tiếc!" Hắn cố tình lắc đầu tiếc rẻ, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia lạnh lùng!

"Lãnh Thiên Dục, tên tiêu nhân nhà anh, chính là vì điều này mà anh lừa gạt anh Thiên Hi luôn tin tưởng anh, đối tượng của anh là tôi, cần gì phải liên lụy nhiều người như vậy?" Thượng Quan Tuyền trở nên cực kì kích động, lạnh lùng chất vấn.

"Anh Thiên Hi?" Lãnh Thiên Dục bất mãn nhướng mày rậm, hơi thở cương liệt tỏa ra nơi mi gian như muốn chôn vùi Thượng Quan Tuyền.

"Xem ra quan hệ giữa cô và cậu ấy thật không đơn giản nhỉ, còn suy nghĩ cho cậu ấy!" Hắn lớn tiếng chất vấn

Trong đầu Thượng Quan Tuyền chợt lóe lên, ngay sau đó ngẩng đầu cười lạnh, nói :"Không sai! Đối với tôi mà nói anh ấy chính là người đàn ông quan trọng nhất trong đời tôi, cho nên muốn tôi trở thành phụ nữ của anh? Hừ! Nằm mơ ngàn kiếp đi!"

"Cô nói cái gì? Cô lặp lại lần nữa cho tôi!" Hàng lông mày Lãnh Thiên Dục nhíu lại đầy tức giận...

Thượng Quan Tuyền thở dài một hơi, sau đó nâng mắt lên, đôi con ngươi trong trẻo nhìn thẳng vào đáy mắt hắn.

"Anh hãy nghe cho kỹ, anh ấy là bạn - trai - của - tôi!"

P.s : ai da~ lâu rồi không edit TT^TT hy vọng mọi người không thất vọng TT^TT Truyện sẽ vẫn được tiếp tục nhưng sẽ không hứa chắc lịch post


[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 14.1 : Ma quỷ muốn mời



Lúc này, Thượng Quan Tuyền giơ đôi tay nhỏ bé của mình, kéo lấy cánh tay của Lãnh Thiên Hi.

"Tôi đồng ý!" Thái độ của cô như chém đinh chặt sắt.

"Tiểu Tuyền?!" Lãnh Thiên Hi kinh sợ (kinh ngạc + sợ hãi) hô lên một tiếng, ý định ngăn cản cô.

Thượng Quan Tuyền hít thở một hơi thật sâu, bày tỏ thái độ kiên quyết :"Anh Thiên Hi, không cần phải vì em mà tự làm khó mình, em đi thử xem sao, dù sao người đó cũng là bạn của anh, không phải đã đồng ý giúp đỡ sao?"

"Mà... nhưng mà...." Lãnh Thiên Hi có chút xấu hổ nói.

Có trời mới biết, hắn không muốn lừa gạt cô dù chỉ một chút!

Thượng Quan Tuyền giương ra nụ cười má lúm đồng tiền, nhẹ giọng nói :"Vậy nên, anh hãy yên tâm, ở đây chờ em, nếu không lát nữa em không có tài xế đưa về!" Cô cố gắng làm dịu tình hình.

Lãnh Thiên Hi không biết có nên gật đầu hay không, chỉ đứng sững sờ nơi đó.

"Xin anh dẫn đường!" Thượng Quan Tuyền quay sang nói với Lôi.

Lôi gật đầu, dẫn Thượng Quan Tuyền đi đến thang máy cá nhân.

"Tiểu Tuyền..." Lãnh Thiên Hi cất giọng...

Một bàn tay mang theo lực vỗ vào bả vai Lãnh Thiên Hi...

"Thiên Hi!" Một âm thanh trầm thấp vang lên bên tai Lãnh Thiên Hi.

Lãnh Thiên Hi nhìn về phía phát ra giọng nói, khi hắn thấy rõ người ở phía sau thì cười một tiếng tràn đầy mị lực "Anh Lăng, anh cũng đến tham dự dạ tiệc lần này sao? Xem ra dạ tiệc này có quy mô rất lớn?"

Đôi môi mỏng cương quyết của Lăng Thiếu Đường khẽ cong "Cậu hiểu lầm, anh hôm nay hẹn với Quý Dương và anh hai cậu có chút chuyện cần nói, mới vừa xong không bao lâu."

Lãnh Thiên Hi nhìn bốn phía một lượt...

"Không cần tìm, anh mày bị Quý Dương cho leo cây rồi, hôm nay anh đến với một người!" Lăng Thiếu Đường tốt bụng giải thích.

"Hả? Anh Cung..." Lãnh Thiên Hi không hiểu hỏi.

"Thằng đó đến bang California để phong lưu vui vẻ với mấy em rồi!" Lăng Thiếu Đường nghĩ đến chuyện này, giận ghê gớm, tên Cung Quý Dương chết tiệt, lại dám cho hắn leo cây!

Lãnh Thiên Hi vừa cười vừa thở dài một cái, không nói gì, tình cảm bốn người này luôn bền chặt, có không ít năm tháng đồng sinh cộng tử cùng nhau, điều này hắn hiểu rất rõ.

Lăng Thiếu Đường thấy được sự nóng nảy trong ánh mắt Lãnh Thiên Hi, ngay sau đó bạc môi khẽ cong :

"Thiên Hi, anh biết chú mày lo lắng cho cô gái kia, nhưng mà, mọi chuyện đều để anh hai chú xử lý đi!"

"Anh Lăng, sao lại nói như vậy?" Lãnh Thiên Hi cảm thấy kì lạ hỏi.

Lăng Thiếu Đường khẽ mỉm cười, trong tiếng cười mang theo sự cuồng quyến, nhưng mà chỉ nói một câu hời hợt :

"Tóm lại cậu nên nhớ, Thượng Quan Tuyền .... không phải người đơn giản!"

Nói xong, hắn vỗ vỗ bả vai Lãnh Thiên Hi, đi cùng hộ vệ ra ngoài.

Thân hình cao ráo của Lãnh Thiên Hi hơi giật mình, giữa hai hàng lông mày dần nhíu lại mang đầy vẻ phức tạp

"Cô Thượng Quan, tổng giám đốc đang ở phòng khách sạn chờ cô, xin mời theo tôi." Lôi ý muốn nói cô đi về phía thang máy.

"Phòng riêng?!" Thượng Quan Tuyền theo bản năng hỏi một câu, nhận ra bản thân có chút luống cuống, liền vội vàng giải thích :"Ý của tôi là..."

Lôi khéo hiểu lòng người cười một tiếng, ngay sau đó nói :

"Cô Thượng Quan xin yên tâm, tổng giám đốc chỉ cảm thấy nội dung cuộc nói chuyện giữa hai người không tiện nói nơi công cộng, cho nên mới phải đặc biệt dùng một phòng, hẹn cô vào ăn tối. Căn phòng kia rất thoáng đãng, có thể thu hết cảnh đêm vào mắt, tương đối không tồi. Xin mời! Thượng Quan tiểu thư."

"A! Tốt!"

Sau khi nghe hắn nói, tâm trạng lo lắng của Thượng Quan Tuyền cũng dịu bớt, cô dần dần trở nên tỉnh táo, nhưng, cô rất tò mò về bị tổng giám đốc thần bí mà mình sắp gặp.

"Thượng Quan tiểu thư, mời vào, tôi không quấy rầy hai người, xin từ từ nói chuyện."

Khi Lôi đưa Thượng Quan Tuyền đến cửa "phòng cho tổng thống" thì khiêm nhường lùi về sau, liền xin phép ra ngoài, không nói thêm gì nữa.

Thượng Quan Tuyền hít một hơi thật sau, gật đầu một cái, ngay sau đó, mở then cửa đi vào.

Cô vừa đi vào, Lôi liền đóng cửa lại, ngay sau đó, Thượng Quan Tuyền nghe được một tiếng "cạch"!

Cửa, bị khóa trái!

Lòng của cô, cũng theo đó mà vang "cạch" một tiếng.

Một tiếng vang này lập tức khơi dậy thói quen nghề nghiệp của Thượng Quan Tuyền, cô theo bản năng nhìn về hướng cửa chính, trong mắt đột nhiên tràn đầy cảnh giác.

"Phòng cho tổng thống" to như vậy, xa hoa như vậy, hệt như chốn cung đình, đập vào mắt chính là một chiếc đèn trần bằng thủy tinh cực lớn. Ánh đèn mê hoặc, khiến cho cả căn phòng càng thêm vẻ xanh vàng rực rỡ, sang trọng đến bức người.

Nhưng không biết vì sao, khi Thượng Quan Tuyền giẫm trên mặt thảm trắng tinh thì lại nghĩ đến tình cảnh buổi tối đầu tiên của mình cùng Lãnh Thiên Dục.

Người này, thật sự là bạn tốt của Ngày Hi sao?

Tại sao lại làm việc kỳ bí như vậy, quả thật khác xa so với Thiên Hi.

Thượng Quan Tuyền bình tĩnh ngắm nhìn bốn phía, nghiêng đầu nhìn sang phía kia một chút, hoàn toàn yên tĩnh, căn bản không có một bóng người. Tầm mắt của cô đảo quanh một hồi, ngừng lại nơi ban công...

Rất nhanh, cô thấy một bàn đầy món ngon, đồng thời, có một dáng người cao gầy thon dài đưa lưng về phía cô, dựa vào lan can nhìn ra phía xa xa.

------------------

Hạ bán quần áo online, mừng khai trương và noel nên mở hot deal đồng giá, mọi người ủng hộ nhé https://www.facebook.com/media/set/?set=a.654687757915239.1073741831.651695041547844&type=1




[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 13 : Một mình đến nơi hẹn


Giữa đại sảnh tráng lệ, từng cột đá có đường hoa văn dài hẹp tinh tế đứng sừng sững như cột chống trời. Đèn màu năm sắc điểm tô không gian, nhấp nháy nhấp nháy, như ánh sao trong đêm tôi, mộng ảo mê ly. Ánh đèn mê hoặc phản chiếu lên cửa sổ, cực kỳ mê người.

Bữa tiệc vẫn chưa chính thức bắt đầu, mọi người tay cầm ly rượu chuyện trò vui vẻ, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn sang cửa khách sạn. Dù sao đây cũng là một bữa tiệc long trọng, hội tụ những người quyền cao chức trọng, mọi người tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tìm kiếm đối tác làm ăn.

Khi Lãnh Thiên Hi cùng Thượng Quan Tuyền toàn thân mặc tây trang đen xuất hiện trước mặt mọi người thì liền khiến cho tất cả kinh ngạc, liên tục hô nhỏ.

Con ngươi màu đen trong suốt như thủy tinh của Thượng Quan Tuyền nhìn quanh rồi nở nụ cười thản nhiên, cô cố nén cảm giác khó chịu khi bị mọi người chú ý, cầm lấy cánh tay Lãnh Thiên Hi, đi thẳng đến phòng khách chính giữa ánh nhìn của bao người.

"Bọn họ... làm gì nhìn hai ta như vậy?"

Một bàn tay khác của Thượng Quan Tuyền siết chặt lại, cảm giác tất cả ánh mắt đều rơi trên người mình, cô khích động đến mức muốn "giết người diệt khẩu"

Lãnh Thiên Hi thường gặp loại tình huống này, bên môi vẫn giữ nụ cười tự tin "Thật ra thì mọi người đang nhìn vào em!"

"Nhìn em làm gì?" Thượng Quan Tuyền sợ hết hồn, lập tức dừng bước

Tim chợt nhảy lên một cái, nơi này sẽ không có người biết mình chứ.

Lãnh Thiên Hi thấy cô phản ứng mạnh như vậy thì lắc đầu cười, xoay người đối diện cô, bàn tay đặt trên hai vai cô "Em không cần lo lắng như vậy, bọn họ nhìn em, là vì em quá đẹp!"

Thật ra thì Lãnh Thiên Hi cũng biết đi đến dạ tiệc này là một chuyện rất mạo hiểm, dù sao mình còn nói dối Thượng Quan Tuyền về thân phận của mình, cũng may là, năm đó vì Lãnh Thiên Dục muốn bảo vệ hắn và em gái Lãnh Tang Thanh, đã sớm cho họ xuất ngoại học nội trú, hơn nữa mình cũng không theo nghiệp thương gia, vì vậy, rất ít người có thể nghĩ mình cùng anh hai có quan hệ.

Thượng Quan Tuyền sau khi nghe được Lãnh Thiên Hi nói vậy, nhìn chiếc váy dạ hội xa hoa trên người, chau mày lại nói "Nhưng em cảm thấy rất không tự nhiên!"

"Tiểu nha đầu, quen rồi sẽ ổn, em cũng thấy đó, ánh mắt của mọi người nhìn chúng ta giống như đang nhìn đôi kim đồng ngọc nữ[1]!" Lãnh Thiên Hi trìu mến giúp cô chỉnh sửa lọn tóc, trêu ghẹo nói.

"Kim đồng ngọc nữ?"

Thượng Quan Tuyền bị hắn chọc cười, cô che miệng lại cười nói "Anh đúng là lão quê mùa! Xem ra sau này em gọi anh là chú Thiên Hi là quá hợp rồi!"

"Chú Thiên Hi sao?"

Lãnh Thiên Hi nhíu nhíu mày, nhìn tâm trạng của cô trở nên tốt hơn, trong lòng cũng tự nhiên thấy vui vẻ, hắn cố ý đùa cô, nói "Lần trước không phải gọi là bạn trai sao? Giờ lại biến thành ông chú?"

"Anh đó, đi tìm ngọc nữ đi!" Thượng Quan Tuyền dù chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như vậy, cô cũng chế nhạo "Hoặc là ... dục nữ[2]!"

Nói xong, liền cười bước về phía trước.

"Thật là nha đầu xấu xa, lại dám trêu chọc anh hai như vậy!" Lãnh Thiên Hi ở sau lưng cô cố ý lèm bèm tức giận, khiến cho Thượng Quan Tuyền cười yếu ớt từng trận.

Đang lúc ấy thì...

"Rất xin lỗi, cậu Thiên Hi, cậu đã đến!"

Một giọng nam không bổng không trầm, rất êm tai, đang trong lúc hai người cười nói thì vang lên.

Hai người đồng thời quay về phía chủ nhân của giọng nói kia...

Là hắn? Người đàn ông xuất hiện tại cô nhi viện ngày hôm đó!

Lãnh Thiên Hi khẽ gật đầu một cái, sau đó trầm thấp hỏi "Anh ấy đến rồi sao?"

Lôi cung kính trả lời "Vâng, tổng giám đốc đã đến!"

Lôi luôn luôn có suy nghĩ rất tinh tế, hắn biết Lãnh Thiên Hi rất ít khi nhắc đến thân phận mình trước mặt người ngoài, cho nên không có được sự cho phép của Lãnh Thiên Hi, hắn tuyệt đối sẽ giữ kín quan hệ anh em của hai người bọn họ.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy thân thể mình bỗng chốc run lên một cái không rõ nguyên do, giống như có một loại dự cảm xuất tràn ra từ tim...

Trực giác của Lãnh Thiên Hi sao mà nhạy bén!

Hắn gần như lập tức cảm nhận thấy cơ thể cô gái nhỏ bên cạnh trở nên cứng nhắc...

Con ngươi luôn luôn ôn hòa chứa đựng chút nghi vấn nhàn nhạt, quay đầu nhìn lại... Tiểu Tuyền sao có thể sợ đến như vậy!

"Tiểu Tuyền..."

Lãnh Thiên Hi đầu tiên nở nụ cười lúm đồng tiền đầy ấm áp, nhìn Thượng Quan Tuyền đang đứng bênh cạnh "Không cần lo lắng, anh sẽ đi vào cùng em!"

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên nhìn Lãnh Thiên Hi đầy cảm kích, thật ra thì đối với loại chuyện kinh doanh này, cô thật sự thấy hoang moang trong lòng, không thể nào để cho cô dùng dao kề cổ người ta, buộc người ta bảo đảm cho cô nhi viện.

Nhưng, lúc này Lôi nói một câu liền dễ dàng đánh tan nụ cười nhàn nhạt bên môi Thượng Quan Tuyền...

"Tổng giám đốc có nói, ngài đồng ý lấy danh nghĩa công ty để tiến hành đầu tư đảm bảo, nhưng mà chi tiết tường tận, tổng giám đốc chỉ đích danh cô Thượng Quan Tuyền đến gặp mặt, hơn nữa còn nói muốn cô Thượng Quan Tuyền đến nơi hẹn một mình."

"Anh ấy điên rồi phải không? Sao lại ra điều kiện hà khắc như vậy? Tiểu Tuyền, em chờ ở đây, Lôi, dẫn tôi đi gặp anh ấy."

Trong mắt Lãnh Thiên Hi thoáng hiện chút không kiên nhẫn, hắn cảm thấy chuyện này càng ngày càng có cái gì đó không ổn, đại ca sẽ không bao giờ làm loại chuyện như vậy, chỉ là đảm bảo một cô nhi viện thôi mà, cần gì phải hao tâm tổn sức như vậy, huống chi hắn sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ kinh phí, sẽ không đụng đến Lãnh Thị, đây đều là chuyện đã nói rõ từ đầu rồi, tại sao lại lòi ra một câu "Đồng ý lấy danh nghĩa công ty để tiến hành đầu tư đảm bảo?"


[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 12 : Khẩn trương trong lòng


Đêm lặng lẽ buông, như một bàn tay to che giấu đi vạn vất của thế gian, chỉ cónhững vì sao trên cao không ngừng lóe sáng.

Dưới nhân gian, trong gương hiện lên khuôn mặt xinh đẹp cùng dáng người tuyệt mỹ của Thượng Quan Tuyền, một bộ váy áo dạ hội ngắn càng làm nổi bật da thịt trắng trẻo nõn nà thêm phần xinh đẹp.

"Ánh mắt của anh Thiên Hi rất tuyệt, em mặc bộ váy dạ hội này rất đẹp!" Bùi Vận Nhi đặt cây lược trong tay xuống, nhìn Thượng Quan Tuyền trong gương nói lời cảm thán tự đáy lòng.

Cổ áo của bộ váy dạ hội ngắn này được thiết kế đặc biệt theo kiểu cổ áo rút, thân váy được ghép bởi nhiều mảnh, có dây buộc vòng cổ. Chỗ ghép mảnh vải phía trước tạo thành một đường cut-out tự nhiên trước ngực. Phía sau để lộ giữa lưng, hết sức gợi cảm.

Phần eo được thắt lại, phía dưới có những lớp vải mỏng. Các lớp vải rũ xuống như cánh bướm, khiến cho thân váy có cảm giác hơi đứng. Trước ngực được trang trí bởi nhiều đóa hoa cùng màu, xa hoa mà không phô trương, từng chi tiết tôn lên vẻ nữ tính của Thượng Quan Tuyền.

Nhìn chính mình trong gương, Thượng Quan Tuyền nhíu mày "Vận nhi, thật sự mình rất ghét kiểu này, quần đâu!"

Bùi Vận Nhi nghe xong, mở miệng cười nói "Nói ngốc gì vậy, cậu là con gái dĩ nhiên có thể mặc váy, sau này cậu cũng nên thay đổi một chút, làm gì mà suốt ngày thích mặc quần jeans vậy?"

"Quen rồi!"

Thượng Quan Tuyền bất mãn kháng nghị, thật ra thì cô làm gì có nhiều thời gian quan tâm đến mình thích mặc quần áo nào, trên căn bản khi thực hiện nhiệm vụ, quần áo cũng được may theo yêu cầu đặc biệt.

"Tiểu Tuyền..." Bùi Vận Nhi nhìn đôi mắt lưu chuyển của Thượng Quan Tuyền trong gương, muốn nói rồi lại thôi.

"Sao vậy? Vận Nhi, cậu có phải muốn nói gì với mình không?" Thượng Quan Tuyền quay người lại, nhìn Bùi Vận Nhi, nhẹ giọng hỏi.

Giữa hai hàng lông mày của Bùi Vận Nhi dần đọng lại chút băn khoăn, nhẹ nhàng mở miệng nói :

"Tiểu Tuyền, mình nghĩ là tiệc từ thiện tối nay hẳn sẽ có mấy người nhân vật nổi danh đến, nếu là như vậy, hiện tại cậu ra đó có thể sẽ bị cha nuôi biết điều này hay không?"

Vận Nhi mặc dù không biết cha nuôi Tiểu Tuyền đến tột cùng là làm nghề gì, nhưng mà cô từ miệng phụ thân biết được người đàn ông kia rất giàu có, cùng có thể là người có thân phận, nếu như tối nay ông ta biết được hết thảy việc Tiểu Tuyền lén đến đây, như vậy có phải sẽ gây bất lợi với Tiểu Tuyền hay không?

Thượng Quan Tuyền nhìn đôi mắt Bùi Vận Nhi toát ra tình cảm quan tâm, trong lòng ấm áp, cô đứng lên, nhẹ ôm lấy cô ấy :

"Vận Nhi, cậu yên tâm, mình nghĩ sẽ không nghiêm trọng như lời cậu nói đâu..., à mà, ông ấy không bao giờ quan tâm đến mấy chuyện này, cho đến việc mình lén liên lạc với cô nhi viện, ông ấy cũng không biết!"

Niếp Ngân làm sao có thể đi chú ý đến mấy việc này, dù sao trong lòng của hắn cũng chỉ có nhiệm vụ mà thôi, loại chuyện bình dân như vậy hắn sẽ không nghĩ đến, Thượng Quan Tuyền luôn làm việc cẩn thận, sở dĩ lần này cô đồng ý đi, cũng là đã suy nghĩ kĩ.

Thượng Quan Tuyền không biết cha mẹ mình là ai, từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện đã khiến cô học hỏi được sự bình tĩnh cùng trầm mặc mà chúng bạn cùng lứa không có, cô mang ơn cha mẹ Vận Nhi đã dưỡng dục mình, và đã dạy dỗ mình thật tốt, song cũng chính vì vậy, năm sáu tuổi ấy cô gặp được Niếp Ngân, từ đó vận mệnh của cô thay đổi.

Niếp Ngân tiến hành quan sát cô hai năm, mà hai năm Thượng Quan Tuyền vẫn sống trong cô nhi viện, vào năm tám tuổi ấy, cuối cùng cô cũng bị Niếp Ngân mang đi, ra nước ngoài, trừ việc tiếp nhận sự giáo dục nâng cao hơn, còn tiếp nhận những kiểu đặc huấn ma quỷ mà người thường không muốn.

Ở bên cạnh Niếp Ngân mười hai năm, cô chưa từng oán trách hắn cướp đi tuổi niên thiếu trong sáng của mình, không oán không trách mà theo sát hắn, cùng với ... yêu và ngưỡng mộ hắn!

Nguyên nhân chính là như thế, cô mới có thể cố gắng gấp đôi, tấm lòng và mồ hô cô bỏ ra hơn Yaelle rất nhiều, Niếp Ngân cũng biết tình yêu của cô, khi cô mười hai tuổi, hắn dạy dịch dung thuật cho cô.

Sau này, mỗi lần thi hành nhiệm vụ, cho đến bây giờ Thượng Quan Tuyền không lấy gương mặt thật gặp người, mà người gặp qua gương mặt thật của cô chỉ có người đã chết.

Cho đến bây giờ, dịch dung thuật của cô chưa từng thất bại, đến khi gặp được Lãnh Thiên Dục, người đàn ông này giống như đã kết thù với mình từ đời nào!

Tối nay Thượng Quan Tuyền cũng không nghĩ sẽ cải trang thành người khác để tham gia dạ tiệc, thứ nhất là cảm thấy việc này không cần thiết, dù sao rất ít người gặp qua gương mặt thật của cô, tiếp theo là sẽ dọa đến Vận Nhi, Vận Nhi cũng không biết rõ chuyện của cô, cô ấy chưa bao giờ ép hỏi, đây cũng là điều mà Thượng Quan Tuyền rất biết ơn Vận Nhi.

Một chiếc xe thể thao sang trọng vững vàng dừng trước cửa hàng rượu Gallerian, ánh đèn từ trong tiệm chiếu lên sườn xe, lộ ra tất cả vẻ mỹ lệ đến mức huyền ảo.

Lãnh Thiên Hi giúp Thượng Quan Tuyền cởi dây an toàn, lại phát hiện gương mặt nhỏ nhắn của cô có gì đó không ổn.

"Tiểu Tuyền..." hắn thấp giọng kêu "Có chuyện gì sao?"

Thượng Quan Tuyền nhìn bên trong quán rượu một chút, ánh mắt có chút mất tự nhiên "Em... em rất ít khi tham dự sự kiện như vậy, hơn nữa... hơn nữa còn sợ lát nữa nếu không nói chuyện tốt với đối phương sẽ làm ảnh hưởng đến cô nhi việc!"

Người quen nhìn sóng to gió lớn như Thượng Quan Tuyền cũng chỉ khi đối mặt với chuyện của cô nhi viện mới có vẻ băn khoăn, cô tự tin vào bản lĩnh của mình, nhưng mà bản lĩnh cũng không có nghĩa là có thể giải quyết tốt vấn đề của cô nhi viện, khi cô đến đây, mới cảm thấy mình hồi hộp cỡ nào.

Lãnh Thiên Hi thấu hiểu cảm xúc khẩn trương trong lòng cô, môi mỏng cong lên, bàn tay to quen thuộc ôm cô vào lòng...

"Tiểu Tuyền, anh hiểu cảm giác của em, nhưng mà hết thảy cũng có anh ở đây, không cần lo lắng, được chứ ?" Hắn nhẹ nhàng an ủi, giọng nói trầm thấp mà tràn đầy kiên định.

Nhờ Lãnh Thiên Hi an ủi, Thượng Quan Tuyền cảm thấy nội tâm của mình được tiếp thêm sức mạnh, cô dùng sức gật đầu.

--------------

Hiện tại Ngô Sơn Quán đang tuyển editor, bạn nào yêu thích thì vào đây nhé : http://ngohaha.blogspot.com/2013/10/tim-editor.html


Tìm editor


Hiện tại Hạ đang có rất nhiều việc, hơn mấy tháng vẫn chưa thu xếp được, mà Ngô Sơn Quán chỉ có mình Hạ, thế nên khiến truyện ra rất chậm. Nên Hạ rất cần rất cần các bạn yêu thích edit và ngôn tình giúp sức.

Các bạn có thể biết edit hoặc không biết edit vẫn không sao. Hạ sẽ hướng dẫn cho các bạn những thứ mà Hạ biết (nhỏ như muốn trong biển T.T). Chủ yếu là các bạn đã nhận thì hãy theo và hoàn thành đúng hạn, đừng đi giữa đường thấy khó là xách dép chạy bỏ Hạ bơ vơ.

 Các bộ cần edit :



Ngắm nhìn Thiên Đường (Tử Nguyệt) 

Các bạn muốn tham gia thì comment mail hoặc là gửi mail cho Hạ heoconluv3112@gmail.com

^^




[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 11 : Yêu cầu kì lạ


Bởi vì đối với vấn đề của cô nhi viện, Lãnh Thiên Hi không có cách nào dùng danh nghĩa cá nhân hoặc danh nghĩa bệnh viện để tiến hành đầu tư đảm bảo, vì vậy nên mới nghĩ đến việc dùng phúc lợi của Lãnh Thị để thực hiện, vốn là hắn cho rằng đây chỉ là thủ tục rất đơn giản, nào ngờ anh hai thế nhưng lại phái Lôi đến đây.

Người này vốn dĩ là một case nhỏ, tại sao lại phải lao sư động chúng?

Lãnh Thiên Hi thật sự không nghĩ ra.

"Anh Thiên Hi..." Giọng nói nhẹ nhàng của Bùi Vận Nhi vang lên, cắt đức dòng suy nghĩ miên man của Lãnh Thiên Hi.

"Hai người không sao chứ?" Lãnh Thiên Hi liền tranh thủ kéo suy nghĩ của mình về, nhẹ giọng hỏi.

Bùi Vận Nhi lắc đầu một cái.

Vẻ mặt Thượng Quan Tuyền cũng trở nên nhu hòa một chút, cô mở miệng nói "Vừa nãy Vận Nhi đã nói hết mọi chuyện cho em biết, thật cảm ơn anh đã vì cô nhi viện Mary như vậy!"

Giọng nói của cô hết sức thành khẩn, lông mi dài khẽ run run đôi mắt trong suốt thể hiện sự chân thành tha thiết.

Lãnh Thiên Hi giơ tay lên, yêu thương vuốt mái tóc dài mềm mại trên đầu cô mấy cái, giọng nói sáng rỡ "Không cần cảm ơn anh nhiều như vậy, nếu không anh sẽ thật sự nổi giận đó!"

Trên mặt Thượng Quan Tuyền nở một nụ cười, đẹp tựa như hoa khiến người ta mờ mắt.

Bùi Vận Nhi cũng khẽ mỉm cười, chỉ là khi liếc về phía bàn tay Lãnh Thiên Hi đang đặt ở đỉnh đầu Thượng Quan Tuyền thì trong mắt thoáng hiện nét bi thương.

"Đúng rồi, anh Thiên Hi, cô nhi viện Mary thật sự không còn vấn đề gì chứ?" Thượng Quan Tuyền cất giọng hỏi.

Mà Vận Nhi cũng dùng ánh mắt lo lắng nhìn Lãnh Thiên Hi.

"Yên tâm đi, anh sẽ không để cho cô nhi viện có chuyện, dù sao đây cũng là tâm huyết của hai người, nhất là Vận Nhi, có phải không?"

Lãnh Thiên Hi nhìn về phía Bùi Vận Nhi, bờ môi nở ra nụ cười dịu dàng, giọng nói êm tai tràn đầy ma lực trấn an lòng người.

Vận Nhi cảm thấy tim ấm áp một hồi, cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên.

Vậy mà, Thượng Quan Tuyền cũng không thấy sự biến hóa trên khuôn mặt của Vận Nhi đứng bên cạnh, giờ khắc này trong lòng cô chỉ chú ý đến vấn đề của cô nhi viện Mary, cô không có cách nào nhờ Niếp Ngân giúp đỡ, bởi vì cô biết, nếu một khi Niếp Ngân biết mình có quan hệ với cô nhi viện, nhất định sẽ gây bất lợi đối với cô nhi viện và Bùi Vận Nhi.

Về điểm này, Thượng Quan Tuyền chắc chắn không còn nghi ngờ! Là một sát thủ đặc công, không được quyền có bạn bè, không được quyền nhớ thương, vì vậy, Niếp Ngân mới có thể nhìn trúng mình trong cô nhi viện, mục đích chính là để mình trở thành một người không vướng không víu, không có bất kỳ người nào có thể uy hiếp sát thủ đặc công!

Vì nhiệm vụ, Niếp Ngân có thể vứt tấm thân xử nữ của cô cho một người đàn ông khác; vì giữ bí mật cho tổ chức BABY-M, Niếp Ngân cũng không tiếc hủy diệt Yaelle, người chính tay mình nuôi lớn, vì vậy, Thượng Quan Tuyền biết, Niếp Ngân luôn luôn coi trọng mình, nhưng nếu một khi phạm tội, Niếp Ngân cũng sẽ không thủ hạ lưu tình với mình.

"Anh Thiên Hi, em biết rõ không thể lấy danh nghĩ bệnh viện Ward của anh để bảo đảm cho cô nhi viện Mary, như vậy công ty bảo đảm là công ty nào?" Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng hỏi.

Mới vừa trải qua một màn kia, cô cũng biết rõ bác sĩ Thiên Hi này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.

Rốt cuộc hắn ta là ai?

Gia cảnh chắc chắn không đơn giản, nếu không cũng sẽ không được người áo đen cung kính gọi "cậu chủ Thiên Hi" rồi.

Nhưng mặc kệ thế nào, hắn dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của cô nhi viện, cô vẫn thật lòng cảm kích hắn.

Lãnh Thiên Hi sau khi nghe Thượng Quan Tuyền hỏi vậy, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, trong nháy mắt đã ra quyết định...

"Là công ty nhà của bạn anh, nhưng mà, anh sẽ suy tính đổi một công ty làm bảo đảm khác!"

Không sai, hắn thay đổi chủ ý, phương pháp làm việc của anh hai lần này khiến hắn có chút không hiểu, mặc dù hắn biết yêu cầu của anh hai cũng là lẽ thường tình, nhưng không biết vì sao, trong lòng hắn lại hiện chút lo lắng nhàn nhạt.

Chưa chắc hắn phải nhất định không qua tài phiệt Lãnh Thị, tài phiệt Hoàng Phủ, tài phiệt Lăng Thị cùng tài phiệt Cung Thị, chỉ cần hắn mở miệng, Hoàng Phủ Ngạn Tước, Cung Quý Dương còn có Lăng Thiếu Đường nhất định sẽ tận lực giúp hắn một tay, ít nhất hắn tin chắc điều này.

Mà bọn họ nhất định sẽ không giống như anh hai, không ra yêu cầu quái lạ như vậy.

Quan trọng hơn chuyện đó, Thượng Quan Tuyền có phải còn có một thân phận đặc biệt khác?

Thượng Quan Tuyền cùng Bùi Vận Nhi sau khi nghe Lãnh Thiên Hi nói vậy, nhìn nhau một chút, sau đó, Thượng Quan Tuyền mở miệng hỏi "Anh Thiên Hi, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì? Vừa nãy em thấy đã làm tài liệu, cho nên, nếu nói muốn đổi nhà bảo đảm, có phải sẽ ảnh hưởng đến anh không?"

Lãnh Thiên Hi rất bội phục tài quan sát nhạy bén của Thượng Quan Tuyền, ngay sau đó cười ôn hòa một tiếng "Không đâu, làm sao có thể ảnh hưởng đến anh đây? Nha đầu ngốc, không cần đoán mò!"

Lời này nói ra nhưng con ngươi nhạy bén của Thượng Quan Tuyền khi nhìn Lãnh Thiên Hi thì lập tức hiện lên nghi ngờ...

Cô nhẹ lắc đầu một cái, hỏi trúng tim đen "Anh Thiên Hi, em muốn biết đến tột cùng là có chuyện gì, nói cho em biết được không?"

Thân thể Lãnh Thiên Hi chợt giật mình, ánh mắt lập tức rơi trên người Thượng Quan Tuyền, tài quan sát của cô gái này quả thật rất lợi hại!

Hắn vốn định giấu giếm, nhưng suy nghĩ một chút thì thấy cũng không cần thiết, vì vậy Lãnh Thiên Hi thở dài một hơi nói "Thật ra thì đối phương muốn gặp em, anh cảm thấy rất không ổn, cho nên..."

"Bạn của anh tại sao muốn gặp Tiểu Tuyền vậy?" Hàng lông mày của Bùi Vận Nhi khẽ cong lên, có chút nghi ngờ hỏi.

Thượng Quan Tuyền ngẩn người, cũng đang suy tư trong đầu, chỉ chốc lát sau, cô nở nụ cười nói "Thật ra thì đối phương ra điều kiện này cũng rất hợp lý, em cũng là một người quản lý của cô nhi viện, cho nên em có thể hiểu!"

"Ý của em là... muốn đi gặp anh ta?" Ánh mắt dò xét của Lãnh Thiên Hi rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền, có chút bất ngờ.

"Ừ!" Thượng Quan Tuyền gật đầu một cái "Anh Thiên Hi, vấn đề của cô nhi viện em muốn giải quyết nhanh gọn, nếu để lâu ngày sợ sẽ xảy ra tình huống ngoài ý muốn."

Thượng Quan Tuyền biết thời gian mình ở lại cô nhi viện cũng không quá nhiều, nếu như một khi nhận được nhiệm vụ, cô liền không thể chú ý đến cô nhi viện, vì vậy, cô không suy nghĩ quá nhiều, chỉ một lòng vì cô nhi viện, bởi vì, cô chỉ xem công ty đối phương là một công cụ thôi, cũng không có nghĩ sâu xa.

Tâm nguyện duy nhất của cô chính là  --- giữ được cô nhi viện.

_______


Lao sư động chúng : phiền phức người có địa vị cao phải làm việc cỏn con

Thủ hạ lưu tình : vì có tình cảm mà xuống tay nhân nhượng

[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 10 : Lôi


"Tụi bây, tụi bây là ai..." tên đại ca giơ tay bị thương lên, la lớn hỏi.

Một khắc sau, chỉ thấy người đàn ông nãy giờ vẫn không có động tay đột nhiên bước nhanh về trước mấy bước, duỗi tay ra, tàn nhẫn nắm lấy hàm của tên kia, dùng sức một cái
"A...a..."

Tên đại ca giương anh mắt hoảng sợ nhìn người đàn ông này, hô hoán lên, một mặt bởi vì sợ nói không nên lời, mặt khác bởi vì... trật khớp.

Ngay sau đó, người đàn ông này giơ tay về phía sau lưng, một người trong đám thuộc hạ đang cầm tài liệu lập tức đưa lên.

"Mang cái này về cho người ra lệnh cho các người xem, tiện thể chuyển cho hắn một câu, cô nhi viện này có người bảo vệ, bảo hắn mở to mắt ra xem cho rõ chữ viết trên tài liệu này!" Giọng nam không mang chút cảm xúc, vứt tài liệu lên người gã  kia.

Tên đại ca ở dưới gật đầu, lập tức dùng một tay cầm lấy tài liệu, chợt hiểu ra chuyện, liền tức tốc chạy trốn cùng đám đàn em.

Lúc này, trong sân, chỉ có Bùi Vận Nhi, Lãnh Thiên Hi, Thượng Quan Tuyền, còn có cả mấy người đàn ông bí ẩn.

Mấy người này, Bùi Vận Nhi không biết, Thượng Quan Tuyền cũng chỉ nghi ngờ nhìn bọn họ, mà Lãnh Thiên Hi từ từ nở nụ cười.

Chỉ thấy người đàn ông bước đi ưu nhã đến trước mặt Lãnh Thiên Hi, bên môi cong lên :"Cậu chủ Thiên Hi!"

Hai mắt Bùi Vận Nhi trợn to, trong mắt Thượng Quan Tuyền cũng thoáng chút nghi ngờ...

Lãnh Thiên Hi lấy tay vỗ vỗ vào đầu vai người đàn ông, nói một cách sảng khoái "Là anh ấy sai anh đến?"

Tròng mắt người đàn ông kia xanh như hồ nước sâu không đáy, mới vừa rồi còn lạnh lẽo, khi gặp Lãnh Thiên Hi thì lại chuyển thành tình cảm tôn kính, hắn cười một tiếng, nói "Đúng vậy, cậu chủ Thiên Hi!"

Người đàn ông này không phải ai khác, chính là Lôi, người bên cạnh Lãnh Thiên Dục.

Phong, Vân, Lôi, Vũ, bốn người này là "tứ đại chấp pháp" bên cạnh Lãnh Thiên Dục, trong đó, Phong đi theo Lãnh Thiên Dục chủ yếu để xử lý tất cả công việc trong giới xã hội đen, là người phụ trách thứ hai của tổ chức mafia Thẩm Phán; mà Lôi, bởi vì có đầu óc quản trị kinh doanh vô cùng tinh nhuệ, vì vậy trợ giúp Lãnh Thiên Dục xử lý chuyện bạch đạo, cũng chính là những công việc liên quan đến tài phiệt Lãnh Thị.

Mà Vân và Vũ, hai người này chủ yếu giải quyết những chuyện liên quan đến cấp dưới tổ chức mafia Thẩm Phán.

Mặc dù bốn người này công việc không giống nhau, nhưng đều thừa bình tĩnh cùng khắc nghiệt hệt như Lãnh Thiên Dục!

"Ai nói cho tôi biết, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?" Thượng Quan Tuyền ở một bên lạnh lùng mở miệng nói.

Cô chỉ mới đi ra ngoài đến trưa mà thôi, vừa trở về lại gặp phải tình huống này, lúc đầu khi nhìn thấy cảnh này cứ tưởng rằng nhằm vào chính mình đây này, nhưng mà quan sát một hồi, hình như là cô nhi viện có vấn đề.

Chẳng lẽ cô nhi viện đã xảy ra chuyện gì mà cô lại không biết?

"Tiểu Tuyền, lát nữa tôi sẽ giải thích với em chuyện này!"

Lãnh Thiên Hi nhẹ giọng nói một câu với Thượng Quan Tuyền, sau đó nhìn người đàn ông trước mặt, nói "Lôi, tất cả thủ tục cũng làm xong rồi sao?"

Lôi khẽ gật đầu "Tất cả đều đã hoàn tất, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?" Lãnh Thiên Dục nghi ngờ hỏi.

Ánh mắt sắc nhọn của Lôi nhìn lướt qua hai người con gái đứng phía sau cách đó không xa, tầm mắt rơi vào trên người Thượng Quan Tuyền...

"Vị tiểu thư kia chắc là Thượng Quan Tuyền?" Hắn hỏi Lãnh Thiên Hi.

"Không sai, có chuyện gì?" Lãnh Thiên Hi cảm thấy có chút kỳ hoặc.

Lôi gật đầu một cái, thu tầm mắt trở về, một khắc sau, bóng lưng to lớn chắn trước mặt Lãnh Thiên Hi, nhỏ giọng mà nói ra "Lãnh tiên sinh căn dặn muốn đích thân nhìn cô gái này!"

Thượng Quan Tuyền đứng cách đó không xa cũng không nghe được bọn họ nói gì, nét mặt chỉ biểu lộ chút không kiên nhẫn, khi cô thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Bùi Vận Nhi thì bước nhanh đến nâng cô ấy dậy, sau đó cùng nhau ngồi dưới bóng cây đằng xa.

Sau khi Lãnh Thiên Hi nghe lời nói của Lôi, ánh mắt nhìn về phía bóng lưng Thượng Quan Tuyền...

"Cô nhi viện có hai cô gái quản lý, anh xác định anh hai chỉ cần gặp Thượng quan Tuyền?"

"Không sai, Lãnh tiên sinh chỉ muốn gặp Quan Tuyền!" Lôi nói đầy kiên định.

Trong mắt Lãnh Thiên Hi ánh lên nghi ngờ...

"Cậu chủ Thiên Hi, muốn dùng danh nghĩa tài phiệt Lãnh Thị để bảo vệ cô nhi viện này, Lãnh Tiên Sinh muốn gặp một người quản lý để tìm hiểu tình hình cũng là chuyện có thể lý giải đấy!" Lôi khẽ mỉm cười, giải thích.

Lãnh Thiên Hi cũng không phải không biết đạo lý này, mặc dù nói như vậy, nhưng hành động anh hai lại chỉ định muốn gặp một mình Thượng quan Tuyền làm cho hắn có chút không hiểu.

"Anh ấy muốn gặp mặt lúc nào?" Lãnh Thiên Hi nhàn nhạt hỏi.

"Buổi tiệc từ thiện tối nay, Lãnh tiên sinh muốn gặp được cô gái này! Cho nên hi vọng cậu chủ Thiên Hi có thể nói cho cô ấy nên có mặt đúng giờ!" Lôi nói không nhanh không chậm.

Lãnh Thiên Hi suy nghĩ một lát, chậm rãi mở miệng nói "Tôi sẽ nói với cô ấy chuyện này, các người về trước đi!"

"Dạ, cậu chủ Thiên Hi!" Lôi cung kính cúi người, sau đó mang theo thuộc hạ rời khỏi cô nhi viện.

Thân thể Lãnh Thiên Hi cao to đứng ở đó, cũng không hề nhúc nhích, chỉ có ánh mắt phức tạp nhìn hai người con gái phía xa, cuối cùng tầm mắt rơi trên người Thượng Quan Tuyền.

Tại sao anh hai nhất định muốn gặp Thượng Quan Tuyền? Còn nữa, tại sao Thượng Quan Tuyền lại có thân thủ nhanh nhẹn như vậy, đây cũng không giống như cách phòng thân bình thường.

Hắn thở một hơi thật dài, thật ra thì chuyện làm hắn rối rắm không phải là vấn đề thân phận của Thượng quan Tuyền, mà là tối nay, hắn không biết mình có nên tiếp tục giấu Thượng Quan Tuyền về thân phận của mình hay không.

__________

Mình tuyên bố lần thứ n, mình không drop truyện nào cả <3 ~ Mọi người yên tâm nhé

[Giao dịch] Hồi 6 - Chương 9 : Khát máu


Nhưng vào lúc này, một bàn tay to bỗng bắt lấy tay tên đại ca như loài lang sói đang bước đến...

"Đối xử với phụ nữ phải ra dáng vẻ thân sĩ một chút đi!" Chỉ thấy bên môi Lãnh Thiên Hi lộ ra nụ cười má lúm đồng tiền ôn hòa, trong mắt mang theo ý lạnh thấu xương không thể tan.

"Tên tiểu tử thúi mày chui ra từ đâu!" Tên đại ca phách lối hét loạn lên,  muốn rút cánh tay mình ra, nhưng một khắc sau...

Chỉ thấy ánh mắt Lãnh Thiên Hi thoáng khắc nghiệt cùng lạnh lẽo, sắc mặt ôn hòa bỗng chốt thay đổi, cổ tay hắn dùng sức, liền nghe được âm thanh giống như vật nặng rơi xuống đất.

"Ai da..." Tên đại ca bị hắn mạnh mẽ quăng xuống đất!

"Mày, mày ... chết tiệt, lên cho tao!"

Rất dễ để thấy tên đại ca không ngờ rằng người trẻ tuổi này lại ra tay nhanh như vậy, vừa xoa xoa thắt lưng vừa tức giận kêu gào bọn thuộc hạ.

"Vận Nhi, em đưa thằng bé đi đi, mau!" Khi Lãnh Thiên Hi thấy một nhóm người nhào về phía mình thì hắn lập tức cất giọng ra lệnh.

Bùi Vận Nhi cảm thấy cả người mình đang run rẩy, nhưng cô cắn răng một cái, dưới sự che chở của Lãnh Thiên Hi, chạy đến ôm đứa bé trước mặt.

Một nhóm người đánh về phía Lãnh Thiên Hi...

Lãnh Thiên Hi thay đổi hình tượng ôn hòa như thường ngày, khả năng thay đổi này cũng giống Lãnh Thiên Dục như đúc...

Chỉ thấy hắn nhanh nhẹn né được một tên đánh lén, trở tay một cái, người này liền bị cánh tay của hắn mạnh mẽ bắt lấy, ngay sau đó, Lãnh Thiên Hi lại lắc mình, chân dài đá lưu loát đá một cú thật mạnh, tàn nhẫn đá vào bụng của một tên khác!

"A..." Theo tiếng hét thê thảm, mấy người bị Lãnh Thiên Hi quật ngã trên mặt đất...

"Bọn vô dụng, tránh ra!"

Tên đại ca nhìn Lãnh Thiên Hi ra tay tàn ác như vậy, sắc mặt hiển nhiên trở nên rất khó coi, hắn đẩy một tên thuộc hạ ra, chợt tay rút ra một con dao sáng loáng từ bên hông, thừa dịp Lãnh Thiên Hi chưa kịp phòng bị liền đâm thẳng về phía hắn...

"A... Anh Thiên Hi, cẩn thận!" Ánh mắt Bùi Vận Nhi nhìn thấy một màn này, lập tức kinh sợ kêu lên.

Lãnh Thiên Hi dù sao cũng không phải Lãnh Thiên Dục, tuy nói đều được một tay cha dạy dỗ từ nhỏ, nhưng dù sao không có trải qua nhiều năm lăn lộn mò mẫm như Lãnh Thiên Dục, vì vậy, mặc dù lực công kích rất mạnh, nhưng lực phòng ngự còn hơi kém hơn một chút.

Chính tại lúc hắn đánh nhau hăng hái đã không nghĩ đến kẻ địch đứng sau lưng, khi khóe mắt lạnh lẽo của hắn nhìn lướt qua một màn này thì sắc mặt bỗng dưng...

Ai ngờ, vừa lúc đó...

"Aaaa..." một tiếng, một phi đao mang theo sự lạnh lẽo khiến người ta hít thở không thông lướt qua bên tai Lãnh Thiên Hi, đâm thẳng vào tay tên đại ca!

"A..."

Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của tên đại ca truyền đến, lòng bàn tay thô ráp đã đầm đìa máu tương, một con dao sắc bén đã đâm vào lòng bàn tay của hắn, con dao trong tay kia cũng rơi theo tiếng thét!

"A...A... bọn bây, bọn bây đến đây cho tao! Tay của tao!"

Tên đại ca tựa như gặp quỷ, dùng tay không bị thương cầm lấy cổ tay bên kia, không ngừng gào thét cuồng loạn.

Trên mặt Lãnh Thiên Hi lộ vẻ kinh ngạc, nhìn lại về hướng chủ nhân của con dao...

Chỉ thấy Thượng Quan Tuyền lạnh lùng đứng ở cửa, con ngươi vốn trong suốt giờ phút này trở nên sắc sảo khiến người khác nổi da gà!

"Tiểu Tuyền..." Bùi Vận Nhi kinh sợ kêu lên, cô cũng không cảm thấy kỳ quái đối với bản lĩnh của Tiểu Tuyền, mà lo lắng cho sự an nguy của cô.

Mà thân thể to lớn cao ngạo của Lãnh Thiên Hi cũng giật mình một cái, Thượng Quan Tuyền, rốt cuộc là loại người gì? Tại sao lại có bản lĩnh lợi hại như vậy?

Đại não hắn xoay mòng mòng, dựa vào bản lĩnh, tốc độ và sức lực của cô, hẳn có thể liều mạng với anh hai.

"Con nhỏ thối tha, muốn chết sao, anh em, bắt con nhỏ chết tiệt đó cho tao!"

Tên đại ca thấy được người làm mình bị thương chỉ là một con bé châu Á nhu nhược, lập tức lửa giận bộc phát, hắn cố nén sự đau đớn tan lòng nát dạ, khàn giọng gầm lớn.

Ánh mắt Lãnh Thiên Hi trở nên căng thẳng, tiến lên phía bước mấy bước...

Ra tay lạnh lùng, mạnh mẽ đánh vào một tên trong đám đó!

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng!

Thượng Quan Tuyền đứng sau lưng Lãnh Thiên Hi hiển nhiên nhìn thấy, ánh mắt cực kì phức tạp quét qua hắn một cái, ngay sau đó, nghiêng đầu, tránh thoát một tên đánh lén, ngón tay nhỏ nhắn đánh một phát, bỗng dùng sức!

"Tiểu Tuyền, không cần!" Lãnh Thiên Hi lơ đãng nhìn thấy đáy mắt Thượng Quan Tuyền thoáng hiện sự tàn nhẫn, còn chưa kịp ngăn cản, liền nghe thấy âm thanh xương gãy vang lên...

"A..." Tên bị vặn gãy xương tay cũng không biết là vì đau đớn, hay là vì kinh hãi, chợt la điên cuồng.

Bùi Vận Nhi lập tức lấy tay che mắt đứa bé, trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp bỗng mất đi huyết sắc!

Cô biết bản lĩnh của Tiểu Tuyền không tệ, nhưng mà, cô tuyệt đối không nghĩ đến, Tiểu Tuyền lại ra tay hung ác như vậy!

Tất cả mọi người kinh hãi, dù sao bọn họ cũng chỉ là đám côn đồ lưu manh được nhà thầu phái đến mà thôi, cũng không phải người trong tổ chức xã hội đen gì, vì vậy, khi bọn hắn thấy cô gái nhỏ châu Á này dùng tay bẻ gãy tay đối phương thì bước chân đang tiến lên bỗng chốc dừng lại...

Mà Lãnh Thiên Hi cũng đã từng nghĩ đến điều này, vì vậy mới xuống tay lưu tình, nhưng mà hắn không có ngờ đến, Thượng Quan Tuyền, cô ấy....

Không khí hình như yên tĩnh lại, nhưng chỉ trong nháy mắt...

Đang lúc mấy người còn lại do dự muốn tiến lên thì vừa lúc đó, mấy người đàn ông to lớn mặc áo đen, mang mắt kính đen dùng tốc độ cực nhanh xông vào trong sân, ra tay nhanh nhẹn, vài tên côn đồ còn lại bị chế ngự rồi!